Vui lòng khai báo chính xác tên truy cập và mật khẩu!

Quên mật khẩu?
Sau khi đăng ký xong vui lòng vào
thông tin cá nhân ở phần menu bên
góc phải diễn đàn để cập nhật thông tin !

Bạn phải điền đầy đủ thông tin đăng ký!

  

xqnoel

    Ông chủ kiêu ngạo (không nên bỏ qua)

    Share
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #1

       on 31/5/2013, 14:22

      Mời cả nhà bắt đầu thưởng thức câu chuyện nhé


      Ông Chủ Kiêu Ngạo

      Tác giả: Ngạo Quân Tác Tình

      Độ dài: 9 chương.

      Thể loại: Ngôn tình hiện đại.

      Văn án:


      Vì cái gì? Cha của nàng lại trộm cướp buôn bán thông tin cơ mật của người ta, lại còn dụ dỗ vợ người ta bỏ nhà ra đi?

      Nàng sau 5 năm xa nhà, nay rốt cục cũng có thể trở về, nhưng chưa kịp vui sướng lập tức bị câu nói "Cha ngươi đâu?" của ác ma làm cho thất kinh. Hắn không nói không rằng, không để cho nàng nói lời nào đã bá đạo bắt nàng đem đi, đến nơi gọi là "Hoài viên".

      Hắn bá đạo "thăm dò" những đường cong trên cơ thể nàng, trêu ghẹo nàng làm cho nàng hoa mắt ù tai chóng mặt. Rốt cuộc là hắn muốn gì? Chẳng lẽ hắn muốn bắt nàng về để trả nợ thay cha nàng sao? Trời ơi!

      Hắn đối với nàng kiêu căng ngạo mạn, lúc nào cũng vênh mặt sai khiến nàng, cực kì chuyên quyền đến mức có thể so sánh được với Tần Thủy Hoàng a. Nhưng mà, thân làm con nợ, có ai lại dám hi vọng quá đáng sẽ được chủ nợ ôn nhu chăm sóc, âu yếm nhìn với vẻ mặt ôn hòa hay không?

      Hắn chấp nhận để nàng làm người phụ nữ của hắn đã có thể xem là một đại ân huệ rồi.

      Tề Ngạo Vũ – hắn là Tổng tài của tập đoàn Tề thị, nàng với vẻ mặt thanh khiết như thiên sứ chính là vị thuốc làm cho cuộc sống của hắn thêm thú vị. Nàng là con tin của hắn, mỗi khi hắn "vui đùa" với nàng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng lên, thân thể nàng mềm mại, uyển chuyển khiến cho hắn không cách nào kiếm chế được. Cứ mỗi lần như thế, bộ dạng nhu nhược mảnh khảnh mê người của nàng làm cho hắn kích thích tột cùng, chỉ muốn ăn nàng sạch sẽ. Hắn từ trước đến nay chưa bao giờ có ham muốn chiếm giữ bất kì người đàn bà nào nhưng hắn bây giờ đã sa vào cái bẫy ngọt ngào của nàng, hắn tham lam cướp lấy tất cả những ngọt ngào của nàng, hắn ham muốn nàng, bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào hắn cũng đều muốn nàng. Hắn muốn nàng một lòng "Phục tùng" hắn, mãi không bao giờ rời xa hắn . . . . . .

      Chương 1.1


      Má Trương vội vàng chạy ra ngoài cửa lớn, cánh cửa sắt vừa kịp hé mở, "Xin chào, xin hỏi, a . . .a . . a. . "

      Một hắc y nam tử có phong thái mê người xuất hiện, hắn căn bản không muốn cùng bà vú già nhiều lời, đưa tay đẩy bà vú sang một bên, sau đó cùng một đám nam nhân nhanh nhẹn dũng mãnh đi thẳng vào trong sân.

      "Lục soát!" Tề Ngạo Vũ quát lạnh một tiếng.

      Nhóm hắc y nam tử nhóm đồng thanh kêu lên: "Vâng!" Sau đó giống như mãnh hổ lục soát tất cả các ngóc ngách của Vân gia.

      "Này này, các ngươi sao có thể. . . . . . Dừng tay, dừng tay! Nếu không ta kêu cảnh sát đó. Các ngươi. . . . . . A, các ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?" Vú Trương ngăn cản không kịp, chỉ có thể đứng ở một bên la hét.

      Chờ vú Trương đi vào đến bên trong, lập tức bị áp tải đến phòng khách, bên trong có một gã nam nhân đứng đó canh giữ, còn những người khác tiếp tục tìm kiếm.

      Tề Ngạo Vũ đi vào, bên cạnh có hai gã hộ vệ, vẻ mặt lạnh lùng, hắn khẽ ngồi vào ghế so-pha bằng da chờ đợi thuộc hạ hồi báo. Chỉ chốc lát sau, bọn Hắc y nam tử vẫn không thu hoạch được gì bèn quay trở lại phòng khách.

      "Khốn nạn!" Hắn tức giận đấm mạnh xuống chiếc bàn được chạm khắc tinh xảo, sự tức giận của hắn bốc lên đến tận trời, hắn cúi đầu, áp sát về phía bà vú hỏi, "Nói, Vân Sùng Huy đang trốn ở đâu?!"

      Vú Trương năm mười mấy tuổi đã vào Vân gia làm việc, đến bây giờ đã được năm mươi mấy tuổi, nhưng trường hợp này là lần đầu tiên gặp phải. Bà sợ tới mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng, nói : "Lão gia. . . . . . Lão gia không có nhà, ta. . . . . . ta không biết. . . . . ."

      "Nói láo!" Tề Ngạo Vũ gầm lên, "Ngươi đã ở Vân gia vài thập niên, hắn chuyện to hay nhỏ gì cũng giao cho ngươi quản, như thế nào đến việc hắn đi đâu cũng không nói cho ngươi một tiếng? Nói, hắn rốt cuộc đang trốn ở đâu?"

      "Là thật mà, lão gia chỉ bảo ta hãy chăm sóc nhà cửa cho thật tốt. Những chuyện khác. . . . . . thật sự là cái gì cũng không có nói."

      "Ngươi. . . . . ."

      "Vú Trương!" Ở bên ngoài phòng khách vang lên loạt những thanh âm vui vẻ, "Y Y đã trở về, vú Trương!"

      Tề Ngạo Vũ búng ngón tay một cái, tất cả hắc y nam tử đều nhanh chóng biến mất. Ở cửa nhanh chóng xuất hiện bóng dáng của một thiếu nữ mảnh mai yêu kiều, nàng xuất hiện đem đến cho cả căn phòng ánh sáng lung linh rực rỡ, đẹp như ánh mặt trời, khiến người khác nhịn không được phải nhìn nàng say đắm.

      Vú Trương vừa thấy cô gái xuất hiện ở cửa vui mừng nói, " Tiểu Tổ, con đã về. . . . . ."

      Trong mắt vừa mới vui mừng lại ngay lập tức chuyển sang tối sầm, lập tức kinh hoàng hô to: "Tiểu thư đi nhanh lên, không được đi vào!"


      "Vú Trương, làm sao vậy? Người không thương Y Y nữa sao?" Vân Nhu Y sững người không hiểu ra làm sao cả, chậm rãi buông hành lý xuống, chạy về hướng vị quản gia – người mà nàng yêu thương còn hơn cả mẫu thân, "Con thật vất vả lắm mới về được đến Đài Loan, vú lại muốn con chạy đi đâu nữa vậy?"

      "Tiểu Tổ, vú Trương như thế nào lại không con ngươi chứ? Chỉ là. . . . . ."

      "Ngươi là con gái của Vân Sùng Huy?" Hắn vừa cất tiếng nói, ngay lập tức một đám hác y nhân xuất hiện, vây quanh nàng khiến cho nàng nhất thời kinh động. Lúc này nàng mới phát hiện trong phòng khách còn có rất nhiều người. Nàng tò mò nhìn về phía phát ra tiếng nói, vừa nhìn thấy, nàng nhất thời ngây ngốc.

      Nam nhân này lạnh quá!

      Trước mắt nàng là 1 nam tử tuấn tú, hơi thở của chàng như phả vào không khí một phong thái quí tộc cao ngạo, thân hình chàng cao lớn cường tráng được bao bọc bởi một bộ âu phục đắt tiền được may đo tinh xảo. Một cái liếc mắt của chàng như phát ra khí thế hừng hực nhưng lại có phần kì bí, giống như một đóa hoa bên trong ẩn chưa cả chính và tà. Dáng bộ của chàng thong dong phiêu dật thật sự làm cho người khác say đắm.

      Nghĩ đến chính mình mới vừa rồi thật sự ồn ào không có chút nữ tính qui của nào cả khiến cho hai má trắng mịm của nàng bỗng chốc đỏ ửng lên, nàng không được tự nhiên khẽ hạ mí mắt xuống, che lại đôi mắt nâu đẹp mê người, nàng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu như nước hồ của chàng, đôi mắt đó có khả năng hút hồn người, nhưng bên trong nàng như có một người khác đang gào thét muốn được nhìn chàng.

      "Ta là.... ta tên là Vân Nhu Y. Ngài. . . . . . là bằng hữu của papa sao?" Đáy lòng nàng khẽ rung động, môi khẽ nhướn lên như một cánh hoa hàm tiếu lộ ra khuôn miệng cười thuần khiết, hàm răng trắng như tuyết của nàng nhẹ nhàng ẩn hiện bên trong đôi môi anh đào, thật là một cảnh tượng mỹ lệ.

      Nàng vốn bản tính là như vậy, hồn nhiên và mềm mại, dáng vẻ tao nhã ung dung tự tại, chỉ là mơ hồ khiến người khác cảm thấy được nàng vốn là một cô gái đứng đắn, không thể xâm phạm.

      "Bằng hữu?" Hắn lạnh lùng cười, chậm rãi đi về phía nàng, dùng ánh mắt đen láy đó lạnh lùng nhìn nàng, "Hắn không xứng!"

      "Ngươi. . . . . ." Nàng phút chốc ngước mắt, kinh ngạc, khẽ trừng mắt nhìn hắn, "Ngươi là cái gì. . . . . . A . . . . a"

      "Không nghĩ tới Vân Sùng Huy lại có đứa con gái kiều mỵ động lòng người như vậy. Thật là một mỹ nhân đáng giá." Tề Ngạo Vũ mạnh mẽ tham lam nắm lấy đường cong duyên dáng ở cằm nàng, đôi mắt đen láy dò xét toàn bộ dung nhan mỹ lệ của nàng.

      "Ngươi. . . . . . Rốt cuộc là ai? Buông ra, đừng làm như vậy. . . . ."
      avatar
      Vip Member

      Gender : Nữ

      Posts : 7493

      Points : 116345

      Liked : 7676

      : 18/04/1993

      #2

       on 31/5/2013, 15:46

      tem Cười ngoác miệng lát đọc
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #3

       on 31/5/2013, 16:23

      Đại ka Forum đã viết:tem Cười ngoác miệng lát đọc
      nhớ đọc ủng hộ nhé
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #4

       on 31/5/2013, 16:26

      Chương 1.2

      Hắn như một con diều hâu hung hãn đang giương mắt nhìn con mồi, nàng bây giờ giống như một con mồi nhỏ bé, kinh hoàng giãy dụa. Nàng thật sự muốn tránh xa hắn.

      "Tiểu thư, hắn là Tổng tài của tập đoàn Tề thị – Tề Ngạo Vũ, hắn. . . . . . Tề tiên sinh, có chuyện gì cũng nên từ từ giải quyết, tiên sinh mau thả tiểu thư nhà ta ra, ngàn vạn lần đừng làm thương tổn nàng." Má Trương lo lắng kêu lên, nếu như không bị người khác vây lấy, bà chắc chắn sẽ xông lên cứu Y Y, "Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư ở nước ngoài học đã nhiều năm nay, hôm nay vừa mới trở về, căn bản là còn chưa được nhìn thấy lão gia, nàng cái gì cũng không biết."

      "Thật không?" Hắn khẽ buông tay ra.

      Vân Nhu Y vừa được tự do, lập tức lui ra xa hai bước, nhanh chóng giữ khoảng cách, "Vú Trương, đã xảy ra chuyện gì?"

      Lúc này nàng mới phát hiện ra vú Trương bị người ta vây lấy, nàng vội chạy đến giải cứu, Hắc y nhân khẽ phẩy tay một cái, đám nam nhân kia tự động thối lui.

      "Ngươi rốt cuộc là muốn gì? Xã hội vẫn còn có luật pháp. . . . . ." Vân Nhu Y cố ý muốn đem cảnh sát và pháp luật ra nói chuyện với hắn, tuy rằng ngay từ đầu đã phát hiện tình thế hiểm ác không dễ đối phó nhưng nàng vẫn đang ngang nhiên ngẩng đầu đối mặt với Hắc y nhân đứng đầu —— Tề Ngạo Vũ.

      Bề ngoài của nàng nhìn như đang rất bình thản mạnh mẽ, kỳ thật nội tâm đang rất lo lắng khẩn trương, ngay cả giọng nói cũng đều run tên. Việc đó nhanh chóng được Tề Ngạo Vũ phát hiện.

      "Pháp luật?" Hắn hừ một tiếng, "Cho tới nay, cha ta đối với phụ thân ngươi là Vân Sùng Huy tín nhiệm hết mực, còn xem hắn là bạn tốt, chẳng những hết lòng trọng dụng hắn, giao cho hắn làm viện trưởng bệnh viện Tề thị, thậm chí còn đem sinh mệnh giao cho hắn, cho hắn đảm nhiệm việc phẫu thuật. Nhưng đúng là không nghĩ tới việc nuôi hổ có ngày bị cắn, Vân Sùng Huy đã không biết cảm ơn lại còn phụ bạc tình nghĩa của cha ta, ghê tởm nhất chính là. . . . . ." Hắn nghiến răng nghiến lợi, gầm nhẹ: "Hắn cùng tiện nhân kia dám cả gan lợi dụng sự tín nhiệm của cha ta, thừa cơ hội trộm đi thông tin cơ mật của tập đoàn, làm cho công ty bị tổn thất rất lớn."

      Chuyện tổn thất tiền bạc có thể không tính nhưng phản bội ân nhân giúp đỡ mình, chuyện này không thể khoan dung.

      "Đối với loại vong ân bội nghĩa không bằng súc sinh đó, ngươi nói, ta nên đối phó thế nào?"

      "Ngươi. . . . . . Ngươi nói bậy, cha ta không phải là người như thế!" Vân Nhu Y sắc mặt trắng bệch, vội quay đầu lại nhìn vú Trương như van cầu, tìm kiếm sự ủng hộ, "Có đúng hay không? Vú Trương, cha con sẽ không làm như vậy đâu."

      "Ta. . . . . ." Vú Trương gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của tiểu thư. Chúa ơi, bà thật sự không nghĩ chuyện lại có thể xảy ra cớ sự lớn đến như vậy.

      Tề Ngạo Vũ ánh mắt chợt lóe lên, cười lạnh nói: "Được lắm bà quản gia, ngươi quả nhiên là biết Vân Sùng Huy làm chuyện xấu, vậy là không giống như những gì ngươi nói lúc nãy, ngươi không thể không biết chuyện gì đã xảy ra!"

      "Ta. . . . . ." Vú Trương khẽ cắn răng, lấy hết sức bình sinh, quyết tâm thừa nhận ."Vâng, lão gia trước khi đi đã kêu ta hãy chăm lo cho tốt mọi việc trong nhà, lúc lão gia đi, ta cũng biết có một vị phu nhân đi theo. Nhưng mà trừ lần đó ra, ta thật sự cái gì cũng không biết, càng không biết lão gia đã đi đâu."

      "Vú Trương! ?" Vân Nhu Y kêu sợ hãi, nàng đối với phụ thân luôn luôn sùng bái, nhưng trong thoáng chốc bỗng nhiên sụp đổ, đôi mắt trong suốt của nàng giờ đã mời hơi sướng, vẻ mặt không nói nên lời, rất thê lương. . . . . .

      Cha không phải là bị oan! Cha thật sự là kẻ ăn cháo đá bát, đã thế lại còn trộm bán đi thông tin cơ mật của người ta! ? Vì cái gì chư. . . . . .

      Hừ lạnh một tiếng, Tề Ngạo Trữ nhanh chóng nắm chặt lấy tay của nàng, nắm rất mạnh khiến cho nàng giựt mình kêu lên 1 tiếng, thân hình mềm mại khẽ cựa quậy vô tình đụng vào ngực hắn. Hắn nhanh chóng nắm lấy tay nàng, bẻ quặt ra phía sau.

      "Tề thiếu gia, đừng làm như vậy!" Vú Trương kinh hãi cầu xin, Y Y từ nhỏ đã yếu đuối, được cưng chiều, sự mạnh bạo nhất định sẽ làm nàng đau.

      "Tiểu thư vừa từ nước ngoài trở về, căn bản cái gì cũng không biết, van cầu ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng làm khó dễ nàng."

      "Câm mồm!" Tề Ngạo Vũ quát lạnh một tiếng, "Nên làm như thế nào, ta tự biết cách, không cần ngươi nhiều lời."

      "Ta thật sự cái gì cũng không biết, ngươi có bắt ta cũng vô dụng."

      Vân Nhu Y khẽ cắn môi, ngay cả một chút ý nghĩ giãy dụa nàng đều không có. Nàng bây giờ giống như ngã vào vực sâu vạn trượng, trong đầu trống rỗng. Nàng không thể nào lý giải nổi, cha nàng luôn luôn kiêu căng tự cao tự đại, vậy vì cái gì lại có thể làm chuyện như vậy!

      "Vô dụng? !" Hắn tà ác nhìn nàng, "Cái gọi là cha làm con trả, ngươi chưa từng nghe qua sao?"

      "Cha làm con trả? !" Ánh mắt hắn thâm trầm nhìn nàng khiến cho nàng nhanh chóng cảm thấy rét buốt, lo lắng, sợ hãi."Nhưng mà, ta chỉ mới vừa tốt nghiệp, ngươi muốn ta phải trả như thế nào?"

      Trả như thế nào? Vân Nhu Y ngây thơ thực sự không biết, chỉ có vú Trương là nhanh chóng hiểu ra sự việc.

      "Tề thiếu gia. . . . . ." Vú Trương gấp gáp lo sợ đến độ giơ chân đạp loạn, thật sự muốn xông lên giải cứu tiểu thư nhưng ngay lập tức bị một gã Hắc y nam tử áp trụ.

      Không có cách nào giãy dụa, bà đành phải nhún người cầu xin, "Van cầu ngươi, nếu nhất định phải bắt người, hãy bắt ta đi. Cho dù là làm trâu làm ngựa, ta cũng sẽ không bao giờ lên tiếng kêu khổ. Y Y tiểu thư còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu biết, cầu ngươi xin rộng lòng khoan dung!"

      "Vú Trương. . . . . ." Nàng đánh vào ngực hắn. Đáng tiếc nàng khí lực quá yếu, cú đánh của nàng còn không đủ lực giúp hắn mát-xa.

      "Vú Trương tuổi tác đã cao, các ngươi không nên thương tổn bà!"

      Tề Ngạo Vũ khóe miệng khẽ nhếch lên, nhanh chóng cúi người đem nàng ôm vào lòng.

      "A!" Vân Nhu Y kêu sợ hãi, theo phản xạ nàng tính quay lại, đã cho hắn vài cước nhưng nhanh chóng bị hắn khống chế.

      "Nói với Vân Sùng Huy, nếu hắn còn muốn gặp lại con gái thì nhanh chóng xuất đầu lộ diện cùng chúng ta giải quyết vấn đề, nếu không thì. . . . . ." Hừ một tiếng, không để thèm để ý đến vú Trương đang cầu xin và Vân Nhu Y đang giãy dụa, Ngạo Vũ không chút do dự đem nàng đi ra ngoài.

      Đám hắc y nhân kia cũng nhanh chóng rút lui.

      "Đừng như vậy, Tề thiếu gia, lão gia nhà ta đã xuất ngoại, ngươi muốn ta đi nơi nào để thông báo chứ! ?"

      "Đó là vấn đề của ngươi ."
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #5

       on 31/5/2013, 16:57

      Nhiều chữ quá ohh . Tóm váy được không em doubt
      avatar
      Vip Member

      Gender : Nữ

      Posts : 7493

      Points : 116345

      Liked : 7676

      : 18/04/1993

      #6

       on 31/5/2013, 17:02

      dài quá Haizz
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #7

       on 31/5/2013, 17:13

      Qúa dài shame
      avatar
      Vip Member

      Gender : Nữ

      Posts : 7493

      Points : 116345

      Liked : 7676

      : 18/04/1993

      #8

       on 31/5/2013, 17:14

      làm sao mà đọc Cười ngoác miệng
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #9

       on 31/5/2013, 17:15

      Đọc làm gì, đợi thím thớt tóm váy cho lẹ shame
      avatar
      Vip Member

      Gender : Nữ

      Posts : 7493

      Points : 116345

      Liked : 7676

      : 18/04/1993

      #10

       on 31/5/2013, 17:18

      inbox e nó hỏi sơ nội dung r` khỏi cần đọc baffle
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #11

       on 31/5/2013, 20:05

      cảm ơn 2ng đã cho ý kiến!nhím rút kinh nghiệm lần sau post ý lại ^^
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #12

       on 31/5/2013, 20:24

      Chương 1.3

      ". . . . . . Phỏng chừng Vân Sùng Huy hẳn là đã mang theo người đàn bà bay sang Mỹ, người của chúng ta đã đi theo sau, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả."

      "Uhm. . . . . ." Tề Nhạc thong thả nâng chung trà lên mũi, khẽ hít lấy mùi thơm ngát của nước trà, sau đó đưa mắt sang nhìn về sân, nơi cỏ cây đua nở, cảnh sắc thanh tĩnh mát mẻ.

      Ông không nói lời nào, Tề Ngạo Vũ cũng không muốn hé răng, toàn bộ không gian nhất thời rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

      Tề Nhạc đã tung hoành thương trường nhiều năm, có thứ trường hợp nào mà ông chưa thấy qua chứ, mỹ nhân tuyệt sắc nào ông không từng chơi đùa qua tay! Nhưng mà, cho đến khi tuổi đã cao, nữ nhân với ông mà nói thì có cũng như không, không còn là nhu yếu phẩm nữa. Ông hiện tại cũng giống như những ông già bà lão bình thường khác, chân thành mong mỏi có được gia đình ấm áp, có được niềm vui, niềm hạnh phúc ngọt ngào có con cháu quây quần.

      Một lúc lâu sau. . . . . .

      "Ngươi cũng đã trưởng thành rồi, nên nhanh chóng tìm một cô gái tốt, sau đó nhanh chóng sinh mấy đứa trẻ cho vui cửa vui nhà."

      "Cho tới bây giờ, con vẫn chưa có ý định kết hôn!" Tề Ngạo Vũ ánh mắt hơi trầm xuống, vẻ mặt càng đăm chiêu.

      "Chưa có ý định!? Ngươi đừng quên người là kẻ duy nhất hương khói cho Tề gia. Lúc ta bằng tuổi ngươi bây giờ, ngươi đã được 3 – 4 tuổi." Sau đó ông khẽ nhíu mày, hàng lông mi rậm đã có chút điểm hoa râm, "Nếu là bởi vì ngươi chưa chọn được người thì. . . . . . Thành Tiệp là đứa nhỏ rất được, ngoài mềm trong cứng lại có trí tuệ tài giỏi, nó chính là lựa chọn hoàn hảo nhất."

      "Phụ nữ muốn sinh con cho con có rất nhiều, nhưng nếu bản thân con muốn có con, đương nhiên là sẽ dùng tiền để mua một nữ nhân sạch sẽ. Còn về phần vấn đề người được chọn, chắc chắn sẽ không khiến cho cha phải lao tâm lo lắng." Hắn nhìn thẳng vào mái tóc dần dần đang ngả trắng của cha, diễn cảm thập phần lạnh lùng và cứng rắn.

      "Ngươi nghĩ ngươi có thể sống mãi, trẻ mãi sao?" Tề Nhạc nhíu mày, không thể lý giải nổi tâm tính của đứa con này, "Vì sao chứ? Cho dù ngươi không thích Thành Tiệp, thì chỉ cần điều kiện của ngươi cộng thêm tiền tài quyền thế của Tề thị, không sợ thiếu các thiếu nữ tài mạo song toàn, dáng vẻ xuất chúng, danh môn giai lệ cho ngươi chọn lựa. . . . . ."
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #13

       on 31/5/2013, 20:25

      post như dậy dc chưa nhỉ?mọi ng cứ cho ý kiến nha Vui vẻ
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #14

       on 1/6/2013, 05:35

      Tóm tắt sơ cho a cái đi adore
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #15

       on 1/6/2013, 13:50

      tóm tắt sơ cho ông...để ông ko ủng hộ truyện của nhím akk...đọc đi nha ^^
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #16

       on 1/6/2013, 13:54

      "Bởi vì. . . . . ." Tề Ngạo Vũ có chút thâm trầm, liếc mắt nhìn cha mình một cái, nói : "Con không nghĩ đến vấn đề hương khói mà chính là con không muốn miễn cưỡng tùy tiện cưới một nữ nhân mà con không thích!"

      "Hôn nhân chỉ là phương thức hợp pháp để sinh ra người thừa kế, không ai yêu cầu ngươi cả đời chỉ có duy nhất một người phụ nữ!"

      "Đây chính là điểm bất đồng giữa cha và con!" Hai con ngươi đen sâu thẳm của Ngạo Vũ càng trầm xuống, hắn cười lạnh nói tiếp: "Cha có biết mẹ của con chết như thế nào không? Nói cho cha biết, mẹ chính là đau lòng đến chết. Mẹ là bởi vì nhìn thấy những tình nhân của phu quân mình từng ngày từng ngày nhiều thêm, mỗi ngày lại đổi một người mới, lúc đó mẹ mới biết chính mình chỉ là một công cụ sinh ra người nối dõi, vĩnh viễn cũng không có thể được tình yêu của phu quân, mẹ ngày đêm thương tâm tuyệt vọng, giống như đóa hoa tươi thắm ngày lại ngày dần khô héo mà chết. Nhưng cái chết của bà đối với phu quân cũng không có chút tác động nào, chỉ hại đứa con trai duy nhất ghi nhớ trong lòng. Tề Ngạo Vũ con mặc dù cũng đem nữ nhân biến thành công cụ, nhưng cũng không tồi tệ đến mức ép người ta đến chết, hoặc là lấy về rồi lạnh nhạt với nữ nhân vô tội. Cho nên. . . . . .Con sẽ không kết hôn, nếu cha thật sự muốn người thừa kế, con sẽ chọn một nữ nhân thích hợp để sinh con. Còn về phần kết hôn. . . . . . Không bàn nữa!"

      "Ngươi. . . . . ." Tề Nhạc sắc mặt tái nhợt. Mới nháy mắt một cái, đã qua không biết bao nhiêu năm rồi

      Ông luôn biết mình và con trai không có mối quan hệ thân thiết nhưng có chết cũng không nghĩ rằng. . . . . .
      Con ông hận ông! Theo như ánh mắt lãnh khốc của đứa con này, Tề Nhạc bất giác ngạc nhiên nhận ra điều đó, từ trước đến nay, ông chưa từng chú ý Ngạo Vũ thật sự lãnh khốc vô tình, điều này thật sự làm ông đau đớn.

      Tề Ngạo Vũ tuyệt không để ý đến sắc mặt trắng bạch của cha, tiếp tục lãnh đạm nói : "Nếu thực cảm thấy Thành Tiệp tốt, vậy thì trước mắt cứ để nàng ta làm tình nhân, sau này nếu có thể sẽ thu nhận nàng, con không phản đối. Cha hiện tại vẫn rất khỏe mạnh, huống chi lại có một số lớn người say mê tiền, con tin rằng Thành Tiệp cũng không ngoại lệ. . . . . ."

      "Câm mồm!" Tề Nhạc tức giận rống to, tức giận đến độ khuôn mặt đỏ bừng lên, "Ngươi đang nói hưu nói vượn cái gì vậy? Ngươi muốn làm ta tức chết phải không?"

      "Con chỉ là đề nghị. Về phần muốn làm như thế nào, là chuyện của cha. Công ty còn có việc, con xin phép đi trước!" Tề Ngạo Vũ thu xếp mọi thứ xong xuôi, đứng dậy bước ra ngoài.

      "Đứng lại!"

      Mệnh lệnh nghiêm khắc đó cũng không ngăn được bước chân Tề Ngạo Vũ, hắn không quay đầu lại, cứ tiếp tục bước đi.

      "Tề ngạo vũ, ta nói. . . . . . Tức chết ta, tên tiểu tử này rõ ràng muốn chọc tức ta!" Tề Nhạc thở dốc, thở hồng hộc, thở như trâu, bàn tay to mạnh vung lên, trên bàn trà, mọi thứ đồng loạt rơi xuống .

      Tề Ngạo Vũ bình tĩnh, khẽ hé ra khuôn mặt tuấn tú tối sầm, một nét nhăn nhó ẩn hiện trên vầng trán cao tuyệt mỹ.

      Cháu trai? Ngay cả con ông ta cũng chưa có thời gian để quan tâm, sao lại vội vã muốn có cháu trai? Tề Ngạo Vũ cười lạnh, đã lớn tuổi rồi, xem ra muốn học theo người ta vui chơi với con cháu sao?

      Tề Nhạc vốn tin tưởng vào thế lực của tiền tài, ông cho rằng chỉ cần tiền lương cao, nhất định sẽ thu phục được nhiều người tài kéo đến phục vụ, sẽ mua được thầy giáo giỏi để dạy dỗ cho con trai, cho nên ông vung tiền bạt mạng để mua lấy người tài, giao hết công việc cho bọn họ, sau đó tận tình và bừa bãi đem toàn bộ sức lực, thời gian và tiền bạc cung phụng cho hàng loạt các mỹ nhân. Cứ đúng giờ, ông cho triệu kiến đứa con trai, không phải để hỏi về tiến độ của việc học, kết quả cuộc thi mà là tiếp tục những câu nói đe dọa, bắt ép phải học, phải thế này, phải thế kia. Ông chưa từng có một câu nói thân tình ân cần thăm hỏi.
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #17

       on 2/6/2013, 15:02

      Chụt chụt emoi
      avatar
      Vip Member

      Gender : Nữ

      Posts : 7493

      Points : 116345

      Liked : 7676

      : 18/04/1993

      #18

       on 2/6/2013, 18:03

      nhìn hại mắt doubt
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #19

       on 5/6/2013, 11:27

      amin:nhim' hiểu mấy cái ký hình của ông akkk......la ông chu mỏ ra rùi tự lấy gạch đập vô đúng ko? He He h mới phát hiện là amin bj.......=]]
      daica4rum:hại mắt cái gì thế??
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #20

       on 5/6/2013, 11:32

      Với phương thức giáo dục như vậy, thật sự đã làm cho Ngạo Vũ dư sức vượt qua được những người khác kể cả về tri thức lẫn năng lực, nhưng bù lại, hắn cũng sớm hình thành thói quen giống như cha, không bao giờ lùi bước trước các vấn đề khó khăn. Bất quá, vẫn còn có vài điểm hạn chế, điển hình có thể nói đến việc công và việc tư của hắn cõ thể tóm tắt trong một câu: cưới vợ cũng như sống chết. . . . . . Chuyện này phải xem hắn có cao hứng hay không, những người khác cho dù là cha của hắn cũng không có quyền can thiệp!
      Chương 1.4

      Quên chuyện đó đi! Tay lái khẽ di chuyển, chiếc xe thể thao đời mới đắt tiền hướng về phía cánh cổng cao lớn đồ sộ, phi như bay ra ngoài. Hắn hiện tại cả người nóng bừng bừng, hắn cần một cao thủ trên giường nhiệt tình giúp hắn hạ hỏa.

      Di động vang lên, hắn bực bội nhấc máy.

      "Lão Đại. . . . . ." Tôn Lăng Tiêu vừa ủy khuất vừa ai oán từ từ cất tiếng

      "Có rắm cứ phóng, đừng có khóc lóc ỷ ôi với ta, muốn chết à."

      ( lão Đại, ngươi tâm tình thật không tốt tí nào! *câu này của nhim' thêm vào cho zui >"<*)

      "Nói, ta đang muốn tìm người hạ hỏa, ngươi có muốn xung phong chịu trận không?" Đánh nhau và làm tình, hiện tại cả hai việc đều có thể làm cho hắn hạ hỏa. (Nhím: Vũ ca dã man....tội Y Y tỷ tỷ của ta >"<)

      "Đừng đừng, ta mạng nhỏ không dám nhận, ta tự biết thân thể ta yếu đuối toàn thịt là thịt thật không thể chịu nổi một thiết quyền yêu thương của ngài đâu, thỉnh ngài thương tình mà tha cho tiểu nhân, ngày mai tiểu nhân còn muốn gặp lại người nhà." Nếu như mặt mũi bị đánh cho bầm dập như đầu heo thì làm sao gặp khách để thương lượng công việc. Hắn thà chết cũng không dám nhận, có cho hắn cái chức tổng giám đốc hắn cũng không dám. "Lão Đại, A Uy là Tổng giáo đầu của công ty chúng ta, chuyên bảo vệ sự an toàn cho các nhân viên, võ công cao cường, tuyệt đối có thể giúp ngài đánh nhau hạ hỏa, hay là cứ gọi hắn đi. . . . . ." A Uy thô lỗ cục mịch, cho làm bao cát thật sự rất thích hợp.

      "Hắn đi công tác ở phía Nam."

      "Óe. . . . . ." Xong rồi, toi rồi, đây liệu có được xem là tin tức xấu trong ngày không?

      "Ngươi rốt cuộc là có chuyện gì, đừng quanh co lòng vòng ."

      "Ách, lão Đại. . . . . ." Hắn thật cẩn thận nói.

      "Đừng có ở đó mà thử tính nhẫn nại của ta, hiện tại ta đã cố gắng bình tĩnh hết mức rồi."

      Tôn Lăng Tiêu cả kinh, bật thốt : "Cao ốc Minh Hồng có dự án đấu thầu, vừa rồi đã mở thầu. Công ty xây dựng Vĩnh Nghiệp của Tề thị chúng ta chênh lệch mười vạn tệ so với giá thầu, tập đoàn Anh Phong cũng bại dưới tay ta."

      Công ty xây dựng Vĩnh Nghiệp là công ty con của tập đoàn Tề thị tập, bởi vì được hỗ trợ về mặt tài chính, hơn nữa lại rất có uy tín trong giới, mấy năm qua dĩ nhiên có thể lật đổ được địa vị của tập đoàn xây dựng Anh Phong, trở thành công ty hàng đầu trong cả nước.

      "Mười vạn?" Tề Ngạo Vũ chậm rãi nói, đây là một cái giá chênh lệch không lớn, thậm chí là rất nhỏ bé, cho nên càng làm cho đối phương tức điên lên.

      "Đúng vậy!" Giọng nói thập phần vui vẻ, Tôn Lăng Tiêu thật sự cảm thấy rất vui mừng, Tập đoàn Anh Phong giữ vị trí hàng đầu đã nhiều năm nay, cuối cùng đã bị đánh bại. Họ Mục kia bây giờ cho sáng mắt ra, ngày thường hay thích hung hăng càn quấy, cứ thích lấy gậy trúc đi chọc vào tổ ong vò vẽ, bây giờ cho hắn nếm mùi. Nghĩ đến chuyện đó, Tôn Lăng Tiêu thật sự muốn cười lên thật to, sau đó tiếp tục giậu đổ bìm leo, nói tiếp: "Họ Mục kia vẫn còn chưa biết sợ, hắn còn nói nhất định ở vụ sắp tới sẽ đoạt lại địa vị đứng đầu trong giới xây dựng."

      "Thật sao?" Tề Ngạo Vũ lạnh lùng nghiêm nghị ở đáy mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng rồi nhanh chóng biến mất. Tay lái hơi đổi hướng, đem xe ngừng lại ở ven đường, "Lấy giấy bút ra? Ta muốn ngươi cẩn thận hãy nhớ kỹ. . . . . ." Hắn tiếp tục nói chuyện gì đó, một lúc sau mới cúp điện thoại.

      "Người không chạm đến ta, ta không chạm đến người. Nhưng nếu người phạm ta, ta nhất định sẽ. . . . . ." Tề Ngạo Vũ lạnh lùng cười, âm điệu trong giọng cười của hắn tràn ngập mùi máu tươi.

      Giẫm mạnh chân ga, chiếc xe phóng đi như bay, hướng về một hướng khác, chạy cực nhanh.

      "Uh, tốt lắm, tiếp đi. . . . . ."
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #21

       on 5/6/2013, 12:47

      p3_nhim đã viết:amin:nhim' hiểu mấy cái ký hình của ông akkk......la ông chu mỏ ra rùi tự lấy gạch đập vô đúng ko? He He h mới phát hiện là amin bj.......=]]
      daica4rum:hại mắt cái gì thế??

      Bị gì Haizz
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #22

       on 5/6/2013, 13:12

      amin:tui nói nhưng ông phải bình tĩnh đừng nóng mak đốt nhà đó nha.....là bị KHÙNG Kakaka
      avatar
      Administrator

      Gender : Nam

      Posts : 6110

      Points : 3899

      Liked : 4048

      : 05/02/1990

      #23

       on 5/6/2013, 13:44

      feelgood feelgood feelgood feelgood
      Khung mà được cái đẹp zai haha lookdown
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #24

       on 14/6/2013, 23:24

      ong tu tin qua nha....zao nay dang mua bao dug nen bay cao wa.......
      avatar
      Member

      Gender : Nữ

      Posts : 128

      Points : 783

      Liked : 119

      : 22/09/1995

      #25

       on 14/6/2013, 23:27

      Vân Nhu Y khẽ cổ vũ, Tiểu Bình có thể thuận lợi đàn hết được một đoạn nhạc vui vẻ rồi lại khẩn trương quay đầu nhìn về phía nàng mỉm cười, sau đó lập tức đem sự chú ý dồn lại trên phím đàn.

      Đây là lần đầu tiên Vân Nhu Y làm cô giáo, dạy lại cho người khác những gì nàng được học hơn về đàn dương cầm suốt 10 năm qua, cũng có thể xem là thành thục. Mà đệ tử của nàng cũng chỉ có một mình Tiểu Bình, là người duy nhất có thể xem bằng hữu của nàng lúc này.

      Một tuần trước, Tề Ngạo Tự đem nàng đến "Hoài viên" này, ngay sau đó lập tức biến mất. Cũng may Vân Nhu Y từ nhỏ cơ thể nhiều bệnh, suốt ngày nằm ở trên giường, những lúc rảnh, nàng thường học đàn, cuối cùng lại trở thành niềm vui. Hơn nữa, Vân Nhu Y khí chất thanh thoát, cử chỉ tao nhã, nhìn lướt qua là có thể biết ngay là danh môn thục nữ được giáo dưỡng rất tốt, nàng đối xử với người khác luôn bằng lời nói nhỏ nhẹ, vẻ mặt ôn hoà, bởi vậy rất dễ dàng chiếm được cảm tình của những người ở Hoài viên. Trong số những người được phân công hầu hạ nàng thì Tiểu Bình là người sùng bái nàng nhất. Nhưng mà khi Vân Nhu Y đề nghị muốn dạy nàng chơi đàn dương cầm thì Tiểu Bình có chút do dự, đến khi Vân Nhu Y cam đoan với nàng "Yên tâm! Tuy rằng sau này ta có thể phải rời đi khỏi nơi này, nhưng việc đó và việc ta dạy cho ngươi chơi đàn dương cầm là hai việc khác nhau. Dạy ngươi chơi đàn dương cầm, đối với ta mà nói chính là để giết thời gian; mà ngươi học đàn dương cầm cũng là do thích thú. Ta không nghĩ đây là một vẫn đề quá lớn, ngươi đừng quá lo lắng, chính mình đi dọa mình!"

      Vân Nhu Y vì cái gì có thể thảnh thơi sống như thế? Chẳng lẽ nàng không sợ Tề Ngạo Vũ? Sai lầm, Vân Nhu Y kỳ thật rất sợ hắn .

      Nàng cảm thấy được Tề Ngạo Vũ giống như một con sư tử điên dại, ánh mắt hắn lúc nào cũng nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống (BB: đương nhiên là muốn ăn chị rồi....hắc hắc hắc), khiến cho nàng sợ tới mức mỗi lần nghĩ đến hắn là run cầm cập. Nhưng ma, cho dù như thế đi nữa, tính lạc quan vốn có của Vân Nhu Y cũng giúp cho nàng vững tâm , không để nàng suốt ngày kinh hoàng, làm cho cuộc sống hàng ngày của nàng thêm thập phần khó khăn.

      Bởi vì nàng cho rằng Tề Ngạo Vũ tuy rằng dùng thủ đoạn dã man đem nàng bắt đến Hoài viên, nhưng mà trừ chuyện đó ra, hắn vẫn chưa ngược đãi nàng lần nào, còn đối xử với nàng rất tốt, còn sai người tặng cho nàng rất nhiều quần áo đắt tiền. Nếu bình tĩnh mà xem xét, nàng cảm thấy cuộc sống này kỳ thật là rất thoải mái. Cho nên Vân Nhu T cho rằng Tề Ngạo Vũ bản chất là người tốt, hắn làm thế chỉ vì mục đích muốn ép cha nàng ra mặt.

      Chỉ là. . . . . . Vân Nhu Y không biết đến khi nào thì cha mới có thể biết nàng đang bị giam, cũng không biết nếu cha có biết. . . . . . thì có tới cứu nàng không?

      Trong mắt Vân Nhu Y đột nhiên hiện lên một tia sáng, vừa ôn nhã tươi cười vừa có chút ảm đạm, cha nàng chưa từng tươi cười với nàng. . . . . . Đột nhiên, nàng cảm thấy lông tơ dựng đứng lên.

      Phịch, một tiếng rầm rầm vang lên, Vân Nhu Y cùng Tiểu Bình nhất thời chấn động, quay đầu lại. Đứng ngạo nghễ ở cửa là uy mãnh nam tử khiến cho hai người suýt nữa nhảy dựng lên, giống như chuột thấy mèo, ngay cả bầu không khí cũng như đóng băng lại, một tiếng động cũng không có.

      Tề Ngạo Vự có một mái tóc ngắn đen nhánh đẹp lộng lẫy nhưng trải qua vô số lần vò đầu bức tóc, bây giờ nó trông hỗn độn giống như tóc tai của mấy vị hải tặc, càng làm tăng thêm phần đáng sợ. Âu phục mặc trên người cũng đã cởi bỏ, vào lúc này, nút áo ở cổ tay và trước ngực đã bị tháo ra, cà- vạt được nới rộng đeo hờ hững buông thõng trước ngực. Quanh người hắn toát ra một vẻ nguy hiểm khó nắm bắt.

      Tề Ngạo Vũ khuôn mặt bừng bừng lửa, trừng mắt nhìn Vân Nhu Y.

      Mấy ngày nay, hắn vì phải lo việc tổn thất mà Vân Sùng Huy gây ra mà muốn điên cái đầu, bận túi bụi, mà nàng lại là con gái của kẻ đầu sỏ gây họa. Thế mà những ngày qua, nàng ở nhà của hắn quá, thản nhiên sung sướng sống cho qua ngày?

      Ánh mắt phẫn nộ của hắnlại dừng lại trên người Vân Nhu Y, trong nháy mắt lại chuyển thành một ngọn lửa khác, đôi mắt đen sâu của hắn dấy lên một ngọn lửa cháy, hăn nở nụ cười gian tà ác liệt như ngọn lửa rực cháy khiến người phải run rẩy.

      Mặc dù là mùa hè nóng bức nhưng Vân Nhu Y lại không biết vì sao đột nhiên cả người nổi lên những cơn rùng mình, nàng nhịn không được khẽ xoa xoa nhẹ lên làn da cánh tay trăng như tuyết.

      Nàng hôm nay mặc một bộ âu phục màu xanh táo được cắt may hết sức tao nhã, những đường may thuê trên nền phải uốn theo những đường cong của cơ thể nàng, để lộ ra một khuôn ngực trăng như tuyết lấp ló ẩn hiện. Quần áo đơn giản nhưng sang trọng, trên cổ lại rủ xuống một sợi dây chuyền thanh nhã, sắc thái rực rỡ có con bướm đung đưa xuống trước ngực.

      Nàng đẹp quá, đẹp tựa như xuân chi tiên tử.
      #26